top of page

Giúp Đọc Kinh Thánh: Dân Số Ký 18

Đọc sách Dân Số Ký đoạn 18 tại [Đây].

(18:3) Tại sao thầy tế lễ cũng phải chết vì lỗi sai của người Lê-vi?

Các thầy tế lễ được ra lệnh phải canh gác Lều Hội Kiến và bàn thờ. Điều này ngăn cản những ai không được phép khỏi băng qua ranh giới và gây cho cơn thịnh nộ của Đức Chúa Trời trút đổ trên toàn dân sự. Nếu như một thầy tế lễ vì biếng nhác hay bỏ bê đã cho phép một người Lê-vi phụ giúp trong những nơi thánh này, thì cả thầy tế lễ lẫn người Lê-vi đều đã mắc lỗi như nhau. Cả hai đều sẽ gánh chịu sự phán xét của Đức Chúa Trời.

(18:7) Làm thế nào chức tế lễ là một đặc ân?

Đặc ân được dịch trong Kinh Thánh tiếng Anh là món quà (gift). Chức tế lễ là cách của Đức Chúa Trời để chấm dứt vòng luẩn quẩn khắc nghiệt của phạm tội, trừng phạt và sự chết mà Y-sơ-ra-ên đã rơi vào. Nếu như không có món quà của chức tế lễ để hòa giải giữa sự thánh khiết của Đức Chúa Trời và sự thất bại của Y-sơ-ra-ên, thì con dân của Đức Chúa Trời đã bị tiêu diệt bởi cơn giận của Ngài rồi. Nhưng chức tế lễ cũng là một món quà cho các thầy tế lễ, được ban cho vinh dự và đặc quyền để phụng sự Đức Chúa Trời và có mối quan hệ đặc biệt với Ngài.

(18:8) Tại sao Đức Chúa Trời lại ban lễ vật của dân chúng cho người Lê-vi?

Chi phái Lê-vi được Đức Chúa Trời sử dụng để thực hiện các trọng trách của giới tư tế. Họ đảm nhận công tác phục vụ cần thiết cho sự an lành thịnh vượng của Y-sơ-ra-ên. Bởi vì Đức Chúa Trời không ban cho họ bất kỳ phần lãnh thổ nào làm di sản (18:20), nên các phương tiện hỗ trợ của họ rất giới hạn. Thay vào đó Đức Chúa Trời ban cho họ một phần từ các lễ vật để họ có thể chu cấp cho gia đình mình.

(18:10) Tại sao chỉ người nam mới được phép ăn lễ vật rất thánh?

Những lễ vật rất thánh là tế lễ chay, chuộc tội và chuộc lỗi. Theo Lê-vi Ký 6:16,18,26 và 7:6-7, những lễ vật này không được phép đem ra khỏi hành lang của Lều Hội Kiến. Và bởi vì chỉ người nam được phép vào khu vực ấy, cho nên chỉ có họ mới được ăn những lễ vật rất thánh này.

(18:19) Giao ước bằng muối đời đời

Đức Chúa Trời đã chỉ dẫn người Y-sơ-ra-ên phải nêm muối cho tất cả các tế lễ của họ (Lê. 2:13). Ngài cũng phán bảo họ phải kèm muối trong hương thánh (Xuất. 30:34-38). Nhưng ý nghĩa của chúng vẫn chưa được làm rõ. Câu nói giao ước bằng muối có thể chỉ đến tính chất bất diệt của hiệp ước.

(18:20,23) Tại sao A-rôn và người Lê-vi không được phép sở hữu bất kỳ phần đất nào?

Người sở hữu đất cần phải canh tác hoặc ít nhất giám sát việc chăm lo vùng đất. A-rôn và những người Lê-vi khác sẽ phải tận hiến tất cả năng lực của mình để phụng sự bên trong và chung quanh Lều Hội Kiến. Ngoài ra, sự thiếu đất làm cho họ phụ thuộc hơn vào dân chúng – và Đức Chúa Trời. Nếu như họ thất bại trong việc dẫn dắt người dân trong sự thờ phượng, họ sẽ mất đi phương kế sinh sống của họ. Tuy người Lê-vi không sở hữu một phần nào trong đất của bộ tộc, Đức Chúa Trời có ban cho họ các thành rải rác trên khắp lãnh thổ. Xem 35:1-8; Giô-suê 21.

(18:31) Làm thế nào người Lê-vi chu cấp những nhu yếu phẩm như nhà ở và quần áo?

Không phải tất cả phần mười đều là lễ vật thức ăn. Con vật không thanh sạch và con đầu lòng tất nhiên không thể dâng làm tế lễ. Bằng cách trả tiền, các gia đình Y-sơ-ra-ên có thể chuộc chúng. Và chẳng hạn như những ai sống quá xa để vận chuyển những con vật và thổ sản thì sẽ dùng tiền tệ. Mang tiền đến Lều Hội Kiến, tại đó nó được chuyển đổi sang của lễ. Người Lê-vi có thể được phép giữ một số trong các thuế phần mười này (Phục. 14:22-29).

Đoạn 17  << 18  >> Đoạn 19

Bình luận


©2021 by Bầy Nhỏ. Created with Wix.com

bottom of page