Giúp Đọc Kinh Thánh: Phục Truyền Luật Lệ Ký 1
- Bầy Nhỏ

- 23 thg 5
- 3 phút đọc
Đọc sách Phục Truyền Luật Lệ Ký đoạn 1 tại [Đây].

(1:1) Cao nguyên
Còn được gọi là vùng A-ra-ba (Arabah), một khu vực địa lý trọng điểm của Ca-na-an, là vùng hoang mạc trong thung lũng Giô-đanh. A-ra-ba có nghĩa là khô hoặc thiêu rụi. Nó bao gồm cả hai bên bờ dòng sông Giô-đanh, kéo dài từ phía Nam của Biển Ga-li-lê, vượt Biển Chết và rẽ về phía đầu vịnh Aqaba.
(1:1) Bối cảnh Phục Truyền Luật Lệ Ký

(1:3) Năm thứ bốn mươi
Kể từ khi họ rời khỏi Ai Cập, dân Y-sơ-ra-ên đã đi lưu lạc trong hoang mạc được 40 năm.
(1:5) Môi-se đã giảng giải điều luật nào?
Môi-se nhắc nhở lại luật pháp mà Đức Chúa Trời đã ban cho con dân Ngài tại núi Si-na-i (Xuất. 19–23). Nhưng ông cũng đồng thời giải thích chúng một cách đầy đủ hơn, dựa trên bối cảnh lịch sử của họ. Không chỉ là lặp lại luật pháp, Môi-se còn áp dụng chúng cho trường hợp của họ trong khi dân Y-sơ-ra-ên đang ở ngưỡng bước vào vùng đất hứa.
LIÊN KẾT KINH THÁNH (1:19-25)
Tường thuật về những thám tử do thám Ca-na-an và báo cáo của họ cho hội chúng được trình bày ở Dân. 13.
(1:28) Người A-na-kim có gì đáng sợ đến vậy?
Dân A-na-kim được nghĩ là hậu duệ của dân người khổng lồ Nê-phi-lim. Xem mục Những người khổng lồ là ai … anh hùng thuở xưa? (Sáng. 6:4). Tàn tích của người A-na-kim vẫn còn ở Ga-xa, Gát và Ách-đốt trong thời của Giô-suê (Giô-suê 11:21-22). Gô-li-át, quê ở Gát, rất có thể là một người A-na-kim. Đồng thời xem mục Điều gì đáng báo động về hậu duệ của A-nác đến vậy? (Dân. 13:28,33).
(1:34) Cơn giận của Đức Chúa Trời có gì khác với của chúng ta?
Đức Chúa Trời không bao giờ mất bình tĩnh và luôn luôn tự chủ. Sự nổi giận của Ngài là một phản ứng thích đáng đối với sự thiếu đức tin. Đức Chúa Trời đã hứa sẽ dẫn dắt dân Y-sơ-ra-ên đắc thắng, và khi họ không tin vào lời hứa, Ngài trở nên nóng giận với họ – bởi vì Đức Chúa Trời yêu thương họ và muốn họ tin tưởng Ngài.
(1:37; xem 3:26; 4:21) Có phải Đức Chúa Trời đã trừng phạt Môi-se bởi vì sự thiếu đức tin của dân sự?
Không. Đức Chúa Trời trừng phạt Môi-se bởi vì những gì ông đã làm khi bị dân chúng kích động. Người dân đã cằn nhằn về sự thiếu nước của họ. Môi-se, với lòng đầy phẫn uất, đã trút giận lên dân chúng đang khi Đức Chúa Trời thực hiện phép màu ban nước (Dân. 20:1-12). Bởi vì ông đã tự nhận những phê phán của dân Y-sơ-ra-ên cách cá nhân trong khi chúng thực chất nhằm đến Đức Chúa Trời, nên Môi-se bị tước quyền vào vùng đất hứa. Hành động không vâng lời của Môi-se đã bôi nhọ sự thánh khiết của Đức Chúa Trời. Để tìm hiểu thêm về điều này, xem mục Tại sao Môi-se bị trừng phạt nặng nề đến vậy? (Dân. 20:12).
(1:39) Ở độ tuổi nào người ta có thể phân biệt được đúng sai?
Tuy Đức Chúa Trời phán truyền rằng tất cả những ai 20 tuổi trở lên sẽ không được vào vùng đất hứa bởi vì sự bất trung (Dân. 14:29-30), Ngài không nhất thiết đặt con số 20 là tuổi có trách nhiệm cá nhân. Những phân đoạn khác trong Kinh Thánh có vẻ chỉ ra một độ tuổi sớm hơn mà không nêu ra cụ thể (ví dụ như Ê-sai 7:15-16). Qua việc vạch ranh giới ở tuổi 20, Đức Chúa Trời loại trừ những ai đáng ra đã trưởng thành rồi, đồng thời đủ tuổi để chiến đấu, và để lại đủ những người trẻ nhằm củng cố dân số cho thế hệ tiếp theo.
(1:45) Tại sao Đức Chúa Trời không chấp nhận sự ăn năn của dân chúng?
Người dân đã không tuân theo mệnh lệnh phải chiến đấu trước đó của Đức Chúa Trời. Giờ đây, họ chống lại mệnh lệnh và gây chiến khi đã có lệnh cấm. Thay vì thể hiện lòng ăn năn thực sự vì tội lỗi của mình, họ đã làm thất vọng Đức Chúa Trời khi quá tin vào khả năng của chính mình để thực hiện ý Ngài (c. 41). “Ăn năn” mà chồng thêm sự không vâng lời là thiếu chân thành.
.png)



Bình luận