top of page

Tin Lành có phải là một Tôn Giáo hay không? Cơ Đốc Nhân nên có thái độ ứng xử như thế nào đối với các Tôn Giáo khác?

HỎI:

Tin Lành có phải là một tôn giáo hay không? Cơ Đốc Nhân nên hiểu như thế nào về đạo giáo, và nên có thái độ ứng xử như thế nào đối với các tôn giáo khác?

ĐÁP:

Đạo có nghĩa là con đường. Đời sống một người từ khi được sinh ra cho đến lúc chết đi được xem như một chuyến đi - phải chọn đúng hướng, đi đúng đường, nhắm đúng mục đích, đi cách tốt nhất và cuối cũng phải đến được đúng nơi cần đến. Các đạo giáo giải thích về ý nghĩa và mục đích của cuộc đời, rồi chỉ dạy cho người ta cách sống như thế nào cho đúng ý nghĩa và đạt được đúng mục đích sống.

Các tôn giáo là đạo giáo, nhưng nhiều đạo giáo, trong số đó có đạo Phật, là triết thuyết chứ không phải tôn giáo. Tôn giáo giải thích ý nghĩa và mục đích đời sống dựa vào những điều thiêng liêng, cao cả vượt trên thế giới và cuộc đời của loài người. Các tôn giáo tin có Trí Tuệ Quyền Năng Siêu Việt, mà người Việt gọi là Trời - tạo dựng và vận hành vũ trụ vạn vật. Loài người khác với vạn vật vì loài người có trí tuệ và linh hồn bất diệt giống như Trời. Vì vậy, nếu cứ sống rồi chết đi như con vật thì đời người chỉ là lao khổ vô nghĩa; đến hết đời không về được bến bờ bình yên nào. Chỉ sống theo ý Trời, đúng đường lối của Trời thì mới sống đúng giá trị con người, mới được hạnh phúc thỏa lòng lúc sống, và an lạc vĩnh hằng sau khi qua đời này.

Nhiều đạo giáo tin thờ Trời hay các thần linh, nhưng chỉ là tín ngưỡng chứ không được xem là tôn giáo. Đạo lương hay đạo thờ tổ tiên là tiêu biểu. Tôn giáo khác với tín ngưỡng vì tôn giáo có tổ chức giáo hội, phân biệt giữa tín đồ đã gia nhập giáo hội với người ngoài giáo hội. Phần lớn các tôn giáo có thể chế, luật lệ; phân biệt giữa tăng lữ, người tu hành với người thường và chức sắc với tín đồ.

Christ the Redeemer, Rio de Janeiro, Brasil. Photo: Arne Müseler / arne-mueseler.com / CC-BY-SA-3.0.
Christ the Redeemer, Rio de Janeiro, Brasil. Photo: Arne Müseler / arne-mueseler.com / CC-BY-SA-3.0.

TIN LÀNH NÓI RIÊNG VÀ CƠ ĐỐC GIÁO NÓI CHUNG ĐƯỢC XEM LÀ TÔN GIÁO LỚN NHẤT VÀ CŨNG LÀ TÔN GIÁO THẾ GIỚI DUY NHẤT. Cơ Đốc giáo bao gồm Công Giáo La Mã, Chính Thống Giáo và các hệ phái Tin Lành có 2,4 tỷ tín đồ; chiếm đến 31% dân số thế giới. Cơ Đốc giáo hoạt động trên toàn thế giới, không bị giới hạn trong một vùng miền, quốc gia, dân tộc nào. Cơ Đốc giáo không cổ xúy, không thể hiện mà cũng không phụ thuộc vào một nền văn hóa đặc thù nào.

Cơ Đốc giáo là tôn giáo thành công nhất. Bất cứ người nào có là ai, như thế nào, sống ra sao, ở trong hoàn cảnh nào cũng đều có thể nhờ đức tin Cơ Đốc giáo mà được biến cải trở nên người lương thiện, sống bình an, hạnh phúc và có ảnh hưởng tích cực cho mọi người chung quanh. Niềm tin Cơ Đốc giáo là nền tảng đạo lý tốt nhất cho xã hội. Trong danh sách 20 quốc gia hạnh phúc nhất thế giới được công bố hằng năm, thì các quốc gia chịu ảnh hưởng của Cơ Đốc giáo luôn chiếm đa số tuyệt đối.

Dầu Cơ Đốc giáo được nhìn nhận là một Tôn Giáo, và là tôn giáo tốt nhất. Nhưng Kinh Thánh lại không xem đạo lý của Chúa Giê-xu là một tôn giáo như các tôn giáo khác. Vậy, KINH THÁNH DẠY GÌ VỀ ĐẠO GIÁO? Bài giảng của sứ đồ Phao-lô cho các triết gia Hi Lạp hàng đầu thế giới vào đầu công nguyên (Kỹ nguyên của Chúa Giê-xu, được tính từ lúc Chúa Giê-xu giáng sinh), được Lu-ca ghi lại trong Công Vụ. 17:16-33, cho chúng ta cách hiểu và cách ứng xử của Cơ Đốc nhân đối với các đạo giáo.

Kinh Thánh cho biết loài người tội lỗi không thể nhận biết và không thể đến gần Đức Chúa Trời thánh khiết. Các đạo giáo dựa vào tri thức, khôn ngoan, kinh nghiệm của loài người thì không thể có chân lý trọn vẹn và không thể có mối liên hệ với Đức Chúa Trời, Chân Thần duy nhất được. Đạo lý đúng đắn nhất của loài người chỉ là đạo THỜ THẦN KHÔNG BIẾT thôi (Công Vụ. 17:16, 23). Mọi cố gắng của các tôn giáo để đến gần Đức Chúa Trời, thờ phượng và phục vụ Ngài, không những là vô ích, mà còn xúc phạm Đức Chúa Trời chí tôn, vì đã hạ thấp và giới hạn Ngài trong tầm trần tục thấp hèn của loài người (Công Vụ. 17:16, 24-25).

Kinh Thánh khẳng định chỉ có ‘Tin Lành về Đức Chúa Jêsus và sự sống lại.’ là tôn giáo duy nhất đưa tín đồ đến với Đức Chúa Trời và được Ngài chấp nhận (Công Vụ. 17:18, 30-31). Đấng Cơ Đốc (Đấng Christ, Chúa Ki-tô, Đấng Thiên Sai, Chúa Cứu Thế...) từ trời xuống đem ơn phước và chân lý của Đức Chúa Trời đến cho loài người (Giăng 1:17-18; 3:13). Không có một giáo chủ nào ngoài Chúa Giê-xu tuyên bố: “Ta là đường đi, chân lý và sự sống. Chẳng bởi Ta thì không ai được đến với Cha (Đức Chúa Trời).”  (Giăng 14:6).

Cơ Đốc nhân xác quyết đức tin Chúa Giê-xu là Con Đường Duy Nhất cho toàn thể nhân loại, nhưng không vì thế mà xem thường và phản bác các tôn giáo khác. Đức Chúa Trời đầy lòng yêu thương và nhân từ vẫn đang tể trị trên tất cả. Chính Ngài là Đấng ban sự sống, hơi thở và mọi thứ khác cho mọi người. Từ một người, Ngài đã làm nên mọi dân tộc và khiến họ sống trên khắp mặt đất. Ngài ấn định thời kỳ và ranh giới cho họ cư trú, để họ dò dẫm, tìm kiếm Đức Chúa Trời và có thể gặp được Ngài, mặc dù Ngài chẳng ở xa mỗi người trong chúng ta. Vì ở trong Ngài, chúng ta được sống, hoạt động và hiện hữu. Chúng ta cũng là dòng dõi của Ngài (Công Vụ. 17:28). Đức Chúa Trời đang hành động trong cuộc đời của mỗi một người để giúp họ “tìm kiếm và có thể gặp được Ngài,” như đữa con lạc lối trong trần gian bại hoại tìm về được với Cha trên trời. Dầu tự thân loài người không thể nhận biết Đức Chúa Trời, “Nhưng ‘những gì người ta có thể biết về Đức Chúa Trời thì đã rõ ràng, bởi ĐỨC CHÚA TRỜI ĐÃ BÀY TỎ RA cho họ rồi.” (Rô-ma 1:19).

Dựa trên Kinh Thánh với ý thức sự tể trị của Đức Chúa Trời chí cao là Cha yêu thương, thái độ ứng xử của Cơ Đốc nhân đối với các đạo giáo gồm có năm điều sau:

  1. Tôn trọng các đạo giáo. Bởi vì vai trò, địa vị, trách nhiệm và thẩm quyền của họ giữa loài người là do chính Đức Chúa Trời ban cho.

  2. Trân trọng giáo huấn của các đạo giáo. Bởi vì các đạo giáo được xã hội chấp nhận và tôn trọng đều ít nhiều có chân lý mạc khải của Đức Chúa Trời đã bày tỏ trong lương tri của loài người.

  3. Không nên tự hào về đức tin mà dè bỉu đạo hạnh của các nhà tu hành và sự tu đức của tín đồ các đạo giáo. Bởi vì Đức Chúa Trời ‘khen ngợi’ đạo hạnh và việc làm công chính chứ không khen ngợi sự am hiểu tín lý hay sự tin kính bề ngoài (Rô-ma 2:17-29). Xét hành vi bề ngoài thì đạo hạnh và việc thiện lành của Cơ Đốc nhân không hơn gì đạo hạnh và công đức của các đạo giáo. Còn nếu xét bản chất bên trong thì Cơ Đốc có thánh thiện đến đâu đi nữa cũng là nhờ ân sủng của Chúa Giê-xu mà thôi. Vậy thì lý cớ gì mà chúng ta lại tự hào về chính mình?! Lại còn tự đưa mình lên trên người khác, rồi coi thường và dè bỉu họ?! Nếu có tự hào thì chúng ta chỉ tự hào vì ‘qua Chúa chúng ta là Chúa Cứu Thế Giê-xu mà chúng ta được bước vào trong ân điển để được xưng công chính bởi đức tin, được hòa thuận với Đức Chúa Trời, và hi vọng được hưởng vinh quang của Đức Chúa Trời.’  (Rô-ma 5:1-2).

  4. Khiêm cung và chân thành tìm hiểu đạo lý của các đạo giáo. Thiện ý và tích cực tìm kiếm những giáo huấn phù hợp với Kinh Thánh của các đạo giáo; để có thể khám phá chân lý mạc khải của Đức Chúa Trời ẩn chứa trong đạo giáo đó.

  5. “Trong lòng anh chị em hãy biệt riêng Chúa Cứu Thế làm Chúa. Luôn luôn sẵn sàng để trả lời cho bất cứ ai hỏi anh chị em lý do nào anh chị em có hy vọng đó. Phải làm điều này với sự nhu mì và kính trọng.” (1 Phi-e-rơ 3:15). Nắm lấy mọi cơ hội để chia sẻ Tin Lành cho mọi người, bất kể đạo giáo và đạo hạnh của họ. Lấy những giáo huấn phù hợp Kinh Thánh của các đạo giáo để làm điểm kết nối, rồi từ đó cùng họ tiến lên xa hơn đến chân lý Kinh Thánh mà các đạo giáo còn chưa nhận biết được. Nhờ cậy Đức Thánh Linh để khéo léo đưa người đối thoại đến nhận biết Giê-xu là Đấng Cứu Thế và là Chúa (Giăng 4:21-26; 5:39. Công Vụ. 8:26-28, 35; 17:17, 22-23, 30-31).

Để chia sẻ Tin Lành cho Phật tử, Cơ Đốc nhân bắt đầu bằng ba điểm chung:

  • Đức Phật đã khám phá đời là bể khổ. Kinh Thánh cho biết thế gian bị rủa sả vì chối bỏ Đức Chúa Trời.

  • Đức Phật giải thích nguyên nhân vì tham, sân, si. Kinh Thánh dạy là thế gian bại hoại là do tội lỗi của loài người.

  • Đức Phật dạy phải buông bỏ danh, lợi, quyền, lạc thú hư áo để đạt đến an lạc vĩnh hằng. Kinh Thánh nói nếu cứ sống chạy theo danh, lợi, quyền, lạc thú của thế gian thì sẽ bị hư mất đời đời.

Sau đó tiến xa hơn trong chân lý mạc khải:

  • Loài người không thể thay đổi bản chất tội lỗi, không thể giải trừ những tội đã phạm và không thể sống thánh thiện đúng tiêu chuẩn của Đức Chúa Trời thánh khiết. Vậy, dù có tu đến vạn kiếp cũng không thể tránh được sự phán xét của Trời (Giê-rê-mi 13:23. Rô-ma 3:9-18; 5:12; 6:16).

Cuối cùng dẫn đến với Chúa Cứu Thế Giê-xu:

  • Tin nhờ ân sủng cứu rỗi của Chúa Giê-xu là cách duy nhất để được tha mọi tội, được kể là công chính, được ban cho quyền và sự sống của con Đức Chúa Trời, được thánh hóa và cuối cũng được làm cho vinh hiển (Công Vụ. 4:12. Rô-ma 8:29-30).

Bình luận


©2021 by Bầy Nhỏ. Created with Wix.com

bottom of page