CHÚA CHÚNG TA 2-15: Sự Chính Xác của Kinh Thánh
- Bầy Nhỏ

- 11 giờ trước
- 7 phút đọc
Có bằng chứng khoa học chứng minh Kinh Thánh là Lời của Đức Chúa Trời hay không?
Học Kinh Thánh với lòng chân thành tìm kiếm đạo lý mà không định kiến, chúng ta thấy tính nhất quán phi thường của Kinh Thánh chứng tỏ Kinh Thánh được Đức Thánh Linh soi dẫn. Những lời tiên tri được ứng nghiệm giúp chúng ta cảm nhận Kinh Thánh là Lời quyền năng siêu nhiên của Đức Chúa Trời.
Nhưng với một người không sẵn lòng chấp nhận Kinh Thánh thì cần có những bằng chứng bên ngoài Kinh Thánh chứng minh Kinh Thánh được Đức Thánh Linh soi dẫn.
Bài 15 cung cấp cho học viên những bằng chứng khoa học, khách quan cho thấy tính chính xác phi thường của Kinh Thánh. Qua đó chứng minh Kinh Thánh là Lời của Đức Chúa Trời.
Link tài liệu Chúa Chúng Ta:
----==✨⚜️✨==----
⏱ 00:00 - Mở Đầu
⏱ 00:57 - Ôn Bài 2-14: Sự Ứng Nghiệm của Kinh Thánh
⏱ 03:59 - Bài 2-15: Sự Chính Xác của Kinh Thánh
⏱ 04:26 - Nội Chứng và Ngoại Chứng
⏱ 04:55 - Bắng Chứng từ các Thủ Bản Lịch Sử
⏱ 05:26 - Mảnh Papyrus Giăng 18
⏱ 06:18 - Giê-ru-sa-lem bị tàn phá năm 70 S.C.
⏱ 07:33 - Nhân Chứng Trực Tiếp
⏱ 09:38 - Số lượng Thủ Bản Tân Ước rất nhiều
⏱ 10:39 - Tóm Tằt Bằng Chứng Thủ Bản Học
⏱ 11:09 - Bằng Chứng từ Khảo Cổ Học
⏱ 11:56 - Kết Luận
----==✨⚜️✨==----
🎵Intro🎵: 'Romantic Love Music (Wedding Background Intro Theme)' - by BackgroundMusicForVideos (Maksym Malko)
🎵Music 2🎵: 'Charming Acoustic Guitar Fairy-tale Fantasy Music' - by Denis-Pavlov-Music (Denis Pavlov)
----==✨⚜️✨==----
KINH THÁNH ĐƯỢC ĐỨC CHÚA TRỜI SOI DẪN - PHẦN BA: SỰ CHÍNH XÁC

Chúng ta đã học hai bằng chứng từ trong chính Kinh Thánh (nội chứng) cho thấy Kinh Thánh được Đức Chúa Trời soi dẫn: (1) Tính nhất quán của Kinh Thánh, và (2) các lời tiên tri về Đấng Mê-si-a được ứng nghiệm. Nhưng những người nghi ngờ sự chính xác của Kinh Thánh đòi hỏi phải có những bằng chứng bên ngoài Kinh Thánh, ngoại chứng. Bài này chúng ta sẽ học các ngoại chứng cho thấy Kinh Thánh rất chính xác.

Trước hết là Bằng Chứng Từ Các Thủ Bản lịch sử; tức là các bản sao viết tay của các văn kiện được viết trong thời của Kinh Thánh. Nếu Kinh Thánh hay một văn kiện nói về biến cố nào đó, được viết ra rất lâu sau khi biến cố đó diễn ra, thì không thể tránh được những sai sót. Các Thủ Bản lịch sử cho thấy Tân Ước được viết ngay sau các biến cố mà Tân Ước mô tả. Chúng ta không có bản gốc của các tác giả Tân Ước, nhưng có nhiều bản sao viết tay rất sớm. Một mảnh papyrus (giấy thời xưa làm từ một giống cây cói), chép Tin Lành Giăng 18 được tìm thấy tại Ai Cập. Khoa học xác định mảnh thủ bản này có trước năm 150 S.C. Sứ đồ Giăng không ở Ai Cập lúc viết sách Giăng. Sách ông viết phải được sao chép lại bằng tay rất cẩn thận, rồi được chuyển từ người này sang người khác rất chậm. Nếu có bản sao tại Ai Cập trước năm 150 S.C. thì chắc chắn rằng Giăng phải viết sách này từ trước đó rất lâu.

Một bằng chứng nữa đến từ tài liệu lịch sử, cho biết thành thánh Giê-ru-sa-lem của người Do Thái bị đế quốc La-mã tàn phá vào năm 70 S.C. Đối với các tác giả Kinh Thánh, mà hầu hết là người Do Thái, thì việc này vô cùng quan trọng. Vậy tại sao không có chỗ nào trong Tân Ước nhắc đến? Khi người La-mã tàn phá Giê-ru-sa-lem năm 70 S.C., họ cũng hủy phá luôn đền thờ, chỉ chừa lại một bức tường. Các môn đồ của Chúa Giê-xu chắc chắn phải nhớ Chúa đã có nói về việc đền thờ sẽ hoàn toàn sụp đổ. Vậy tại sao khi Ma-thi-ơ ghi lại lời Chúa Giê-xu nói đó trong 24:1-2, ông không hề nhắc đến sự việc đã được ứng nghiệm vào năm 70 S.C.? Giải thích hợp lý duy nhất là Ma-thi-ơ, cũng như các tác giả Tân Ước khác, đã viết Tân Ước TRƯỚC năm 70 S.C.

Chúa Giê-xu bị đóng đinh vào khoảng năm 30 S.C., hầu hết các sách Tân Ước được viết trước năm 70 S.C., chỉ trong vòng 40 năm. Rất nhiều người từng chừng kiến đời sống cũng như cái chết của Chúa Giê-xu, từng trực tiếp nghe Ngài giảng dạy vẫn còn sống khi các sách Tân Ước được viết ra. Nếu có gì sai sót, họ sẽ dễ dàng nhận ra và điều chỉnh ngay. Một ví dụ rất hay có trong 1 Cô-rinh-tô 15. Các học giả tin rằng Phao-lô viết thư thứ nhất gửi Hội Thánh Cô-rinh-tô vào khoảng giữa năm 52 và 55 S.C., không đầy 25 năm sau khi Chúa Giê-xu chết và phục sinh. Bàn về sự sống lại của Chúa Giê-xu trong đoạn 15, ông nói: “Cùng một lúc, Ngài hiện ra cho hơn năm trăm anh em; phần lớn trong số nầy hiện vẫn còn sống.” (1 Cô-rinh-tô 15:6). Phao-lô cũng như các tác giả Tân Ước chắc quyết những gì mình viết là chính xác, vì họ viết khi nhiều NHÂN CHỨNG TRỰC TIẾP vẫn còn sống.

Các tác giả Tân Ước rất cẩn thận, chỉ dùng thông tin từ nhân chứng trực tiếp để viết sách. Sứ đồ Giăng nói là ông lấy những điều tai nghe, mắt thấy, tay rờ mà công bố cho anh em (1 Giăng 1:1-3). Giáo sư F. F. Bruce nhận định: “Những người giảng Tin Lành đầu tiên biết rõ giá trị và liên tục dùng những điều mắt thấy tai nghe trực tiếp. ‘Chính mắt chúng tôi đã thấy những điều này’ chính là lời họ thường xác quyết. Và trong những năm đó, không ai dễ gì bịa đặt – như một số người vẫn tưởng - được lời Chúa nói, việc Chúa làm, khi nhiều môn đồ Ngài vẫn còn đó, là những người nhớ rõ chuyện nào đã xảy ra, chuyện nào không.” Trong vài trường hợp rất hiếm hoi chính tác giả không phải là nhân chứng trực tiếp, thì họ hết sức cẩn thận để chỉ dùng thông tin từ nhân chứng trực tiếp. Khoảng năm 130 S.C. Giám mục Papias viết: “Mác từng làm thông dịch viên cho Phi-e-rơ, đã viết lại tất cả những gì ông (Phi-e-rơ) đề cập, dù là lời nói hay việc làm của Đấng Cơ-rít… vì ông (Mác) không phải là người nghe Chúa giảng, cũng không phải là người đồng hành với Chúa. Rồi sau đó Mác viết lại không chút sai trật cách Phi-e-rơ trình bày sự việc; vì ông (Mác) lưu ý một điều: không được bỏ sót những gì đã nghe, không được viết vào đó một điều nào sai.”

Tân Ước rất chính xác vì (1) được viết rất sớm ngay sau các biến cố trong đó xảy ra, và (2) lấy thông tin từ những người trực tiếp chứng kiến. Nhưng ngày nay không còn một NGUYÊN BẢN nào. Làm thế nào biết chắc các thủ bản sao chép chính xác những gì các tác giả Tân Ước đã viết? Frederic G. Kenyon, một học giả Kinh Thánh kiêm nhà khảo cổ nhận định: “Các học giả mãn nguyện vì họ đã thực sự sở hữu được bản văn thật của những tác giả lớn Hy–La truyền lại đến chúng ta những tác phẩm của Sophocles, Thucydides, Cicero, Virgil; thế nhưng hiểu biết của chúng ta về tác phẩm của họ lại tùy thuộc vào một số rất ít các thủ bản (bản sao chép tay), trong khi các thủ bản Tân Ước có đến hàng trăm, hàng ngàn.” Với lượng bản sao lớn đến vậy, chúng ta chắc rằng các thủ bản Tân Ước là những bản sao chính xác của Kinh Thánh mà Chúa Thánh Linh soi dẫn cho các tác giả viết ra.

Loại ngoại chứng thứ hai là Bằng Chứng Khảo Cổ, khoa nghiên cứu đời sống và văn hóa của người xưa. Khảo cổ học khám phá nhiều bằng chứng cho tính đáng tin cậy của Kinh Thánh, đến nổi nhiều nhà khảo cổ lấy Kinh Thánh làm sách hướng dẫn tìm kiếm những phát hiện mới. Năm 1961, các nhà khảo cổ đã tìm được một bảng đá có khắc tên hoàng đế Ti-bê-ri-út và Pôn-xơ Phi-lát, hai nhân vật quan trọng trong Kinh Thánh. Ba-vê, nền lát đá – trong Trường Án An-tô-ni, nơi Chúa Giê-xu bị Phi-lát xét xử, mà Giăng 19:13 nói đến, được khám phá vào năm 1932/3. Những khám phá khảo cổ như vậy chứng minh những nhân vật, những địa điểm trong Kinh Thánh có thật và được ghi lại rất chính xác.
Có nhiều ngoại chứng xác nhận tính chính xác của Kinh Thánh đến nổi một nhà truyền đạo danh tiếng đã nói bênh vực Kinh Thánh cũng chẳng khác gì đi bảo vệ cho sư tử. Dĩ nhiên còn nhiều dữ kiện Kinh Thánh chưa có bằng chứng, nhưng chắc rằng sẽ có nhiều khám phá trong tương lai sẽ cung cấp bằng chứng cho Kinh Thánh. Và việc có hay không có bằng chứng thì cũng không thể dựa vào đó để phủ nhận các câu chuyện của Kinh Thánh.

.png)

Bình luận